Hiệp định Paris thắng lợi của ý chí độc lập tự chủ và chính nghĩa Việt Nam
Bích Ngọc
Thứ Năm,
30/04/2026
2 phút đọc
Nội dung bài viết
"Hai nghìn rưỡi mục sư Mỹ đăng một bản hiệu triệu trên cả một trang của tờ New York Times với tiêu đề “Nhân danh Chúa Trời, hãy chấm dứt ngay cuộc chiến tranh (ở Việt Nam) Cũng trên tờ báo này, 54.000 giáo sư các trường đại học Mỹ đăng bài ký tên chung đòi chấm dứt chiến tranh Việt Nam. Mục sư Luther King và bác sĩ Benjamin Spock dẫn đầu cuộc biểu tình của mười vạn người chống chiến tranh ở Niu Oóc. Ủy ban động viên toàn quốc (Mỹ) đòi chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam tổ chức cuộc biểu tình của 150.000 người ở Oasinhtơn, đụng độ với cảnh sát, 128 người bị bắt, trong đó có Chủ tịch của Ủy ban là Dave Dellinger... Xúc động nhất là liên tiếp có nhiều người Mỹ tự thiêu để phản đối chiến tranh Việt Nam, trong đó có cụ bà Helga Alice Hertz 79 tuổi, tự thiêu ở thành phố Detroit, anh Norman Morrion tự thiêu trước cửa Bộ Quốc phòng Mỹ, anh Roger Alen Laporte tự thiêu trước trụ sở Liên hợp quốc..."

Đọc những dòng tư liệu ấy, mình chợt nhớ lại cảm xúc khi học bài “Ê-mi-ly, con ơi” của Tố Hữu từ những năm cấp hai. Khi ấy, đọc và tìm hiểu về bài thơ (dù cô giáo đã giải thích cho cả lớp cặn kẽ về tác phẩm) nhưng mình vẫn ray rứt, băn khoăn: liệu họ có đáng phải hy sinh đến mức tự thiêu như vậy không?
Càng trưởng thành, biết nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn, mình phần nào có được câu trả lời. Mạng sống là vô cùng quý giá, nhưng trong họ còn có một một thứ còn vô giá hơn: tinh thần nhân đạo sâu sắc. Chính điều đó khiến họ không thể thờ ơ trước nỗi đau của con người, đặc biệt là những mất mát mà nhân dân Việt Nam phải gánh chịu trong chiến tranh. Từ sự đồng cảm ấy, một khát vọng hòa bình hình thành và lớn dần, thôi thúc họ hành động - thậm chí bằng những cách quyết liệt nhất - để phản đối chiến tranh phi nghĩa.
-Đỗ Hồng Thức-