Mình là ai trong một thế giới mà từng câu chữ đều có thể được máy móc tự động sinh ra?
Bích Ngọc
Chủ Nhật,
17/05/2026
3 phút đọc
Nội dung bài viết
Dạo này, cứ lướt mạng xã hội là mình lại thấy chột dạ. Đi đâu cũng đập vào mắt những bài content mượt mà, những bức ảnh sắc nét được build hoàn toàn bằng AI. Lướt nhanh qua bảng tin, thú thật là mình không thể phân biệt nổi đâu là sản phẩm của máy móc, đâu là chất xám của con người nữa. Ranh giới thật - ảo đang mờ đi đến đáng sợ.
Thú thật, bản thân còn chưa ra trường, kinh nghiệm thực tế chưa có là bao, nhìn tốc độ tiến hóa của AI mà nỗi lo âu trong mình cứ thế lớn dần. Có những đêm trằn trọc mất ngủ, mình nhìn chằm chằm vào màn hình và tự hỏi: "Tương lai mình sẽ đi về đâu khi AI đang làm quá tốt mọi thứ? Mình là ai trong một thế giới mà từng câu chữ đều có thể được máy móc tự động sinh ra?"

Chỉ trong một thời gian ngắn, công nghệ đã đi những bước quá dài. Máy móc ngày càng giống người, nhưng có một sự thật đau lòng là: đôi khi, chính chúng ta lại đang tự nguyện lười đi. Lười suy nghĩ, lười cảm nhận, và dễ dàng giao phó quyết định cho AI. Chẳng lẽ, thế hệ của chúng ta lại tự đánh mất đi sức mạnh nội tại và để quyền kiểm soát tuột khỏi tầm tay? Nhưng rồi mình nhận ra, thay vì cứ chìm đắm trong nỗi hoài nghi hay nơm nớp lo sợ một ngày bị máy móc "cướp chén cơm", tại sao mình không học cách làm bạn và cộng sự với nó?
Đây cũng chính là tư tưởng cốt lõi mà mình cực kỳ tâm đắc khi đọc cuốn sách “Khởi nguyên” của các tác giả như Henry Kissinger, Eric Schmidt và Craig Mundie. Các tác giả vẽ ra một viễn cảnh thực tế về sự tiến hóa của Homo technicus - một loài người có năng lực sống cộng sinh với công nghệ máy móc trong thời đại mới.
Góc nhìn của mình của mình thay đổi khá nhiều sau khi khép lại cuốn sách này. AI sẽ không thay thế con người, nhưng những người biết dùng AI chắc chắn sẽ thay thế những người không biết. Ranh giới giữa con người và trí tuệ nhân tạo đang mờ nhạt đi từng ngày. Sự nguy hiểm lớn nhất hiện nay không phải là việc máy móc thông minh lên, mà là việc chúng ta đang chấp nhận "tù tù hóa" tư duy của chính mình, lười nhác dựa dẫm vào công nghệ.
Nếu bạn không chủ động định vị lại bản thân ngay từ bây giờ, bạn sẽ bị chính thứ công nghệ mà loài người tạo ra bỏ lại phía sau như một kẻ lỗi thời.
-Lan Anh-