Tại sao người xưa từng coi việc tắm rửa là... tự sát?
Ngày nay, phòng tắm là nơi thư giãn lý tưởng sau một ngày làm việc mệt mỏi. Nhưng trong cuốn sách "Ở Nhà", Bill Bryson đã hé lộ một sự thật rùng mình: suốt hàng trăm năm lịch sử, phòng tắm từng là căn phòng bị kỳ thị và né tránh nhất trong nhà, còn việc tắm rửa bị coi là hành động rước tử thần vào người.
Sau khi Đế quốc La Mã sụp đổ, văn hóa tắm rửa đỉnh cao của nhân loại cũng biến mất. Thay vào đó, người châu Âu bước vào một thời kỳ dài "sợ nước" đến cực đoan. Khi các trận đại dịch hạch càn quét qua châu lục này, các bác sĩ thời bấy giờ đã đưa ra một lý thuyết sai lầm nghiêm trọng: Nước nóng sẽ làm giãn nở các lỗ chân lông trên da, tạo điều kiện cho không khí độc hại và mầm bệnh dễ dàng xâm nhập vào cơ thể.

Hậu quả là từ giới hoàng gia cho đến dân thường đều tuyệt đối nói không với bồn tắm. Vua Louis XIV của Pháp nổi tiếng lịch sử là cả đời chỉ tắm đúng... ba lần, và mỗi lần đều khiến ông kinh hãi như một trải nghiệm cận tử. Thay vì tắm, giới quý tộc chọn cách thay áo sơ mi lanh trắng mỗi ngày để hút mồ hôi và xức nước hoa nồng nặc để át đi mùi cơ thể.
Đến thế kỷ XIX, ngay cả khi người ta bắt đầu nhận ra lợi ích của việc vệ sinh, việc mang một phòng tắm vào trong nhà vẫn là một thử thách không tưởng. Hệ thống ống nước thời kỳ đầu vô cùng thô sơ. Toilet và bồn tắm thường xuyên bị trào ngược khí gas từ cống rãnh, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Kinh khủng hơn, lượng khí methane tích tụ trong các đường ống chưa hoàn thiện thỉnh thoảng lại bắt lửa từ đèn dầu, gây ra những vụ nổ tung bồn cầu theo đúng nghĩa đen.
Phải mất hàng thế kỷ thử nghiệm, sai sót và những phát minh mang tính cách mạng về hệ thống thoát nước hình chữ U (giúp giữ nước lại để ngăn khí cống), phòng tắm mới dần trở thành không gian sạch sẽ, an toàn như chúng ta thấy ngày nay.
-Omega+ Buddies Mây-