Điểm đến của cuộc đời - Nỗi đau về cái chết hay ý nghĩa tồn tại của cuộc sống?
Bích Ngọc
Thứ Năm,
04/12/2025
3 phút đọc
Nội dung bài viết
Cuốn sách này là một phần quà tặng khi mình đạt giải minigame của Omega Plus Book. Vừa nhận sách chiều hôm trước, thì đến trưa hôm sau mình đã đọc hết rồi. Dù đã được cảnh báo trước, nhưng hơn 200 trang sách vẫn khiến trái tim mình thắt lại.

Điều gì là bất hạnh nhất trên đời này? Chứng kiến người thân quằn quại bên cửa tử nhưng không thể cứu chữa? Cảm nhận cuộc sống đang tuột khỏi tay mình khi tuổi đời còn quá trẻ? Tuyệt vọng trong cơn đau đớn và chỉ mong sớm được giải thoát khỏi cõi đời? Mất đi ý nghĩa về cuộc sống và sự tồn tại? Với mình, điều cuối cùng chính là sự bất hạnh lớn nhất. Tại sao ta e sợ cái chết? Cái chết khiến ta ý thức được rằng thời gian sống trên cõi đời này là hữu hạn. Vì nó hữu hạn, nên ta luôn phải tranh thủ sống, tranh thủ làm việc, tranh thủ tận hưởng, tranh thủ yêu thương. Mỗi cái chết trẻ luôn khiến mọi người thổn thức, vì cuộc sống còn dài như vậy, còn bao nhiêu hỉ nộ ái ố như vậy, chưa kịp trải qua đã vội vã biến mất.
Nhưng cái chết là điều không thể tránh khỏi, và là thứ không thể ngăn lại khi nó đến. Điều ta có thể làm để thách thức lại cái chết, chính là sống những ngày thật giá trị. Những cái chết trong cuốn sách này, như chú Giang viết, tuy đang ở chỗ tột cùng của đau đớn nhưng lại cho ta thấy những điều đẹp đẽ đến đau lòng: Người mẹ đau đáu 2 đứa con nhỏ ở lại, mong muốn được hiến lại một phần cơ thể mình sau khi ra đi. Những người con cầu ước cho cha mẹ được mạnh mẽ, sống tiếp phần đời của mình còn đang dang dở. Những mảnh đời lặng lẽ chưa một lần rực rỡ vươn lên, đã chọn tâm thế bình tĩnh và tự do nhất khi đối diện với cái chết của chính mình.
Mình đã đi qua những năm tháng tuổi 20 vật vã sau khi mất người thân, lang thang vô định tìm ý nghĩa cuộc sống và vươn lên khỏi những cơn đau đớn. “Tôi biết rằng vì sao chúng ta giữ người chết sống. Chúng ta giữ họ sống để giữ họ bên ta. Nhưng tôi cũng biết rằng để có thể tiếp tục sống, một lúc nào đó, chúng ta cần buông họ ra, cần phải để họ chết.” Một cuốn sách đau đớn là thế, nhưng khi gấp những trang sách lại, mình thấy biết ơn hơn về cuộc đời, biết ơn những gì mình đang có, biết ơn hơn về cha mẹ mình, dù họ đã khuất núi nhiều năm.
Vì biết thời gian là hữu hạn, nên ta mới càng thêm trân quý cuộc đời. Một cuốn sách lay động trái tim, một vẻ đẹp đầy đau đớn mà không phải ai cũng dám khai thác. Một cuốn sách, theo mình, sẽ còn phải chiêm nghiệm rất lâu để thấu hiểu.
- Vũ Hương Quỳnh -