Trịnh Lữ đã dùng "Ghi chép" để kể lại hành trình ông cảm nhận
Tốc độ, từ phải nói là quan trọng bậc nhất của thời đại số, vậy hiện tại chúng ta cần tốc độ hay sự tĩnh lặng, bình yên. Tất nhiên là cần cả hai, nhưng nếu phải lựa chọn tôi vẫn chọn sống chậm, đó là cách chủ động hạ nhiệt trong mọi hoạt động và tập trung vào chất lượng của những hoạt động mà chúng ta đang thực hiện, điều đó đã được minh chứng là giúp cân bằng sức khỏe tinh thần cũng như thể chất trong cuộc sống hiện đại.
Đó cũng là thông điệp chính trong ấn bản mới đây của Trịnh Lữ, một họa sĩ tài ba cũng là một nhà văn đặc biệt. Cuốn ghi chép theo tự sự của tác giả chỉ là ghi và chép nhưng chứa đựng tư duy thời đại. Theo tác giả “ghi chép” cũng chính là sống có ý thức, sống với chính mình, vì nghệ thuật, vì cái đẹp cái hay của cuộc sống.
Để chậm lại, hãy thực hành tập trung làm một việc, lắng nghe hơi thở, thưởng thức trọn vẹn bữa ăn, và dành thời gian nghỉ ngơi thực sự để cảm nhận niềm vui. Ta thấy rằng sống chậm không phải là lười biếng, mà là để tái tạo năng lượng, cải thiện sức khỏe cũng như để cảm nhận và tận hưởng ý nghĩa cuộc sống sâu sắc hơn.

Trịnh Lữ đã dùng ghi chép để kể lại hành trình ông cảm nhận, tiếp nhận và lựa chọn, so sánh với những ý tưởng lớn và tự xây dựng nên một tác giả đặc biệt của hội họa Việt Nam..
Tác giả từng có lần chia sẻ khi tiếp cận một cuốn sách, hãy thử tự hỏi chính mình: Tại sao người ta viết thế này? Viết để làm gì? Và mình nhận ra được điều gì từ sách?. Đọc sách cần đối thoại với tác giả, suy ngẫm về giá trị sống, không đơn thuần để biết cái gì đang xảy ra. Những điều này đã giúp Trịnh Lữ không lạc lối trên con đường nghệ thuật của mình.
Trong chính tác phẩm của mình tác giả chia sẻ: Suốt nữa thế kỷ sau đó, nhất là hơn hai chục năm tha hương, mỗi khi một mình với ký ức tuổi thơ, tôi lại thấy mình thầm hát, “tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời…” Và cùng với bài hát ấy là tiếng đàn thăm thẳm của chị, tuổi thơ tôi trở về.
Dù có một sự nghiệp chói sáng, nhưng ước mơ của anh thật bình dị đó là kiếp sau nếu lại làm người nhất định tôi sẽ thổi saxo như Bill (một người da đen chuyên thổi kèm ở nhà ga xe lửa phố 14 và Union Squere để kiếm sống).
Qua ghi chép ta thấy chỉ là những góp nhặt bình thường mà lại chứa đựng ý nghĩa sâu sắc về cuộc đời về lối sống và về tình người, một sự thấu hiểu rất thấu đáo và chân thật.
- Nguyễn Hồng Giác -