Có lẽ đây là hai cuốn sách của hai vị bác sĩ lấy đi nước mắt của mình nhiều nhất

Omega Plus Books
Thứ Bảy, 05/09/2026 3 phút đọc
Nội dung bài viết

Một người từng đứng ở phía bên kia giường bệnh, ngày ngày tìm cách cứu những bệnh nhân đang cận kề cái chết. Cho đến một ngày, chính anh trở thành bệnh nhân và phải đối diện với căn bệnh không thể chữa khỏi. Một người khác dành cả sự nghiệp cho những ca ghép tạng, nơi mỗi lần mở cửa phòng mổ là một lần hy vọng và mất mát đứng cạnh nhau.

“Khi hơi thở hóa thinh không” của Paul Kalanithi khiến mình ám ảnh bởi một câu hỏi rất đơn giản nhưng chẳng dễ trả lời: Điều gì khiến cuộc sống đáng sống khi biết mình sắp chết? Paul khi ấy mới 36 tuổi, đang có một sự nghiệp đẹp, một gia đình nhỏ và rất nhiều dự định phía trước. Rồi căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối xuất hiện, buộc anh phải nhìn cuộc đời mình từ một góc hoàn toàn khác. 

Dường như Paul đã gửi lại trong cuốn sách này rất nhiều ân tình với nghề, với những người từng chữa trị cho anh, với gia đình và với cuộc đời mà anh vẫn còn quá nhiều điều muốn yêu thương. 

Rồi mình tìm đến “Khi cái chết hóa thành sự sống” của Joshua D. Mezrich và lại gặp một câu chuyện khác về những người đứng rất gần ranh giới sinh tử. Ở đây có những bệnh nhân đang chờ một cơ hội sống, những bác sĩ chạy đua với thời gian và những gia đình phải đưa ra những quyết định vô cùng khó khăn. Một người ra đi, nhưng trái tim, lá gan hay quả thận của họ có thể tiếp tục sống trong cơ thể của một người khác. 

Đặt hai cuốn cạnh nhau, mình thấy chúng giống như hai câu hỏi nối tiếp nhau. Điều gì khiến cuộc sống đáng sống khi biết mình sẽ chết? Và nếu sự sống có thể được trao lại cho một người khác, chúng ta sẽ nhìn cái chết khác đi không?

Một cuốn khiến mình nghĩ về cách một người nên sống khi thời gian không còn nhiều. Một cuốn lại khiến mình nghĩ về việc một cuộc đời kết thúc có thể trở thành hy vọng cho một cuộc đời khác.

Có lẽ vì thế mà hai cuốn này dù đều nói về bác sĩ, bệnh tật và cái chết, nhưng đọc xong lại không khiến mình nghĩ nhiều về cái chết bằng việc nghĩ về sự sống.

Mai này, hơi thở của chúng ta rồi cũng sẽ hóa thinh không, thân xác rồi sẽ trở về với cát bụi. Nhưng những năm tháng mình đã sống, những người mình từng yêu thương, những điều mình từng trao đi và cả những ký ức mình để lại trong lòng một ai đó thì có lẽ vẫn còn ở lại.

Và mình xin gửi lại đến bạn đã đọc đến đây đôi ba dòng thơ này:

“Sống là gì anh kiếm tìm cái chết
Giờ nhận ra khi hơi thở hóa thinh không
Tên mới không hay, tên cũ không còn
Cho tới khi thời gian ngừng xác thể
Độc giả dành thời gian khi còn có thể
Bước chân nhẹ về cùng với cõi vô ưu”

- Omega+ Buddies Nhi Nhi -

Gene tri thức: Điều gì thực sự làm nên con người?

Gene tri thức: Điều gì thực sự làm nên con người?

Thứ Bảy, 05/09/2026 4 phút đọc

Vì sao loài người có thể tích lũy khối tri thức khổng lồ, truyền qua hàng nghìn thế hệ, rồi từ đó sinh ra nghệ thuật,... Đọc tiếp

Có phải con người là giống loài thượng đẳng khác hoàn toàn các động vật khác?

Có phải con người là giống loài thượng đẳng khác hoàn toàn các động vật khác?

Thứ Bảy, 05/09/2026 7 phút đọc

Có phải con người là giống loài thượng đẳng khác hoàn toàn các động vật khác? Theo các phân tích khoa học, chúng ta đều xuất... Đọc tiếp

Nghịch lý khi khoa học càng hiện đại lại càng quay về giáo lý cổ xưa của Phật giáo

Nghịch lý khi khoa học càng hiện đại lại càng quay về giáo lý cổ xưa của Phật giáo

Thứ Sáu, 04/09/2026 5 phút đọc

Điều gì sẽ xảy ra nếu nền khoa học tối tân nhất thế kỷ 21 – từ máy gia tốc hạt CERN, giải mã bộ gene... Đọc tiếp

"Khi Cái Chết Hóa Thành Sự Sống" là phần tiếp nối nhân văn của "Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không"

Thứ Sáu, 04/09/2026 3 phút đọc

Nói "Khi Cái Chết Hóa Thành Sự Sống" là phần tiếp nối nhân văn của "Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không" vì 2 cuốn đặt cạnh... Đọc tiếp

Nội dung bài viết