Năm cung bậc cảm xúc của đau buồn và mất mát - “Mọi chuyện trên đời đều có nguyên do?”
Tôi muốn bạn đặc biệt chú ý đến dấu chấm hỏi nằm ở cuối dòng nhan đề này. Dấu hỏi đó, tuy bé nhỏ, nhưng lại có thể lý giải rất nhiều điều về cuốn sách. “Mọi chuyện trên đời đều có nguyên do” không phải một lời khẳng định, mà là một câu hỏi. Vậy, ai là người đang hỏi câu hỏi quá đỗi mang tính triết học này? Đó là tác giả, và tất nhiên, đó cũng rất có thể là chính bạn, người đang cầm trên tay cuốn sách bé nhỏ với dòng nhan đề lóng lánh sắc vàng này.
Kate Bowler – tác giả của cuốn sách này, là một phó giáo sư tại trường Thần học Duke, chuyên nghiên cứu về Tin lành thịnh vượng và tín ngưỡng. Ở tuổi ba mươi lăm, dường như mọi thứ trong cuộc đời cô đều đang hướng về “phúc lành”: sự nghiệp của cô đang phát triển đến mức thăng hoa, người yêu từ thời trung học thành hôn với cô, và cô được ẵm trên tay bé Zach – đứa con trai đầu lòng mà cô cùng gia đình đã hằng mong mỏi. Và thế rồi, cô bị chẩn đoán rằng đã mắc căn bệnh ung thư đại tràng giai đoạn bốn.
Cuốn sách này được chính tác giả thú nhận rằng đã được viết trên giường, trên ghế ngồi hóa trị và trong cả căn phòng chờ mổ. “Mỗi khi nỗi buồn tìm đến, tôi đều viết nó ra …” – Tác giả chia sẻ. Chín chương của cuốn sách sẽ lần lượt đưa người đọc qua đủ năm cung bậc của buồn đau và mất mát.
Cung bậc thứ nhất: Chối bỏ
Khi bị dày vò bởi những cơn đau bụng xé ruột xé gan, chịu đựng đôi tay gần như không thể cử động và bị sụt mất gần 14 cân, Kate vẫn dành thời gian ngâm mình trong bồn tắm nước nóng pha thứ muối dược liệu phổ thông, nghĩ rằng rồi sớm muộn gì mọi chuyện cũng sẽ ổn. Khi được chẩn đoán rằng mình mắc căn bệnh ung thư giai đoạn bốn, cô đã bước vào phòng bệnh, nhìn chằm chằm vào chiếc váy mình đang mặc trên người, và vẫn không muốn bỏ nó ra. “Chiếc đầm trắng điểm những bông hoa tươi sắc và bồng bềnh đugs kiểu tôi yêu thích. Tôi yêu chiếc đầm này. Tôi không thể trút bỏ nó …”
Cung bậc thứ hai: Tức giận
“Tớ sẽ cần các cậu đốt nó” – Kate nói với những người bạn đang ngồi cùng cô trong phòng bệnh, nhìn vào chiếc đầm của mình với ánh mắt mệt mỏi – “Tớ không thể nhìn nó một lần nào nữa. Cuộc đời ấy của tớ kết thúc rồi!”
Kate bắt đầu những ngày tháng trị liệu của mình cùng lúc với việc chửi thề. “Tôi chửi thề về ung thư. Tôi chửi thề về những chiếc bánh xếp khô khốc và cà phê nguội quá nhanh. Tôi chửi thề về những chỗ loét vừa mới mọc trong miệng do hóa trị cường độ cao. Tôi chửi thề về khủng hoảng người tị nạn ở châu Âu. Tôi chửi thề trước và sau khi nhận kết quả xét nghiệm dù hết sức mừng rỡ vì đến hiện tại, các khối u đang teo đi. Tôi chửi thề về chú khỉ George om sòm về người đàn ông mặc bộ quần áo màu vàng. Tôi thật tàn nhẫn ...”
Khi cô phát hiện rằng bố mẹ mình đã định giá nhà và kế hoạch tiết kiệm của họ - không chừa lại chút nào – để xem họ có thể gom góp được gì để cứu sống cô, cô đã nổi cáu. Cô la mắng họ, quát vào mặt họ, dù cô biết đó là những người đã chăm sóc cô từ thời còn ẵm ngửa và là những người yêu thương cô nhất trên cuộc đời này. “Cơ hội sống sót lớn nhất của tôi sẽ làm gia đình phá sản. Tất cả những gì tôi có thể thấy là căn bệnh ung thư dốc ngược mọi người lại, rung lắc cho tiền rơi ra khỏi túi họ. Ung thư muốn tước đi tất cả …”
Cung bậc thứ ba: Mặc cả
“Tại sao? Tại sao chuyện này lại xảy ra với mình?”
Kate đã tự hỏi câu hỏi đó không biết bao nhiêu lần bên trong phòng bệnh. Suy cho cùng, cô vẫn là một người đã tin, đã hết lòng theo đuổi Tin lành thịnh vượng trong suốt phần lớn của cuộc đời. “Trong một thế giới tâm linh mà trong đó quyền được chữa lành là 1 quyền linh thiêng, bệnh tật chính là một triệu chứng của lầm lỗi chưa được xưng tội - một triệu chứng của lòng hẹp hòi, thiếu đức tin, thái độ thiếu suy nghĩ hoặc những lời vô tâm. Một tín đồ đang chịu khổ hạnh là một câu đố cần được giải đáp. Điều gì đã gây ra căn bệnh này?” Những lời khẩn nài Chúa của Kate được lặp đi lặp lại trong đêm: “Chúa ơi, con đang bước đến bờ vực thẳm.Xin hãy dựng cho con một chiếc cầu. Con cần sang được bên kia…”; “Chúa ơi, chỉ 60 ngày nữa thôi …
Hãy cho con thêm hai tháng nữa để con có thể sống …”
Cung bậc thứ tư: Trầm cảm
“Mùa xuân đang cố làm mới mọi thứ, nhưng thế giới của tôi cảm thấy như ngày càng tăm tối. Thuốc hóa trị tăng liều lượng nhiều đến nỗi bàn chân tôi mềm nhũn ra. Tôi bỗng mắc chứng khít hàm và nhạy cảm với nhiệt độ thấp …” – Kate viết. Cô hoàn toàn bị khóa chặt trong thì hiện tại. Cô không còn mong mỏi đến mùa xuân, mùa hạ, hay mùa đông, với những bánh nướng táo thơm phức, những cuộc picnic trên đồi và những cuộc thưởng ngoạn hồ vịt trong làn nước mùa thu xanh ngắt nữa. “Tôi phải gắn bản thân mình vào hiện tại với những viên thuốc, mũi kim và lượng bạch cầu …”
Cung bậc thứ năm: Chấp nhận
Kate viết tên Toban – người đàn ông, người bạn, người chồng mà cô đã yêu từ thời còn niên thiếu, và Zach – đứa con trai đầu lòng bé bỏng mà cô luôn cố gắng giành những giây phút cuối cùng của đời mình để bồi đắp cảm xúc – vào một quyển sổ nhỏ.
“Mình muốn cho họ điều gì” – Kate tự hỏi.
Cô quyết định tặng cho Zach ba chữ: “Lòng trắc ẩn”
Và tặng cho Toban vỏn vẹn một từ sâu sắc: “Niềm vui”
Cô mua tặng chồng mình một biển chữ to, ghi câu “Anh là Bucket List của em”, lẳng lặng treo nó trong phòng khách. Và cô bắt đầu thực hiện những kế hoạch khác, những kế hoạch nho nhỏ được ví như vụn bánh mì rải khắp mặt đất, mong được để lại chút gì đó cho những người mà mình yêu thương …
"Tôi sẽ chết, nhưng không phải hôm nay ...” – Cô tự nói với bản thân mình.
- Trương Huyền Linh -