Cõi sinh tử tựa làn sương khói mỏng của thế gian
Bích Ngọc
Thứ Năm,
04/06/2026
5 phút đọc
Nội dung bài viết
Đời người, suy cho cùng, thật giống như một cuốn sách hay nhưng chẳng may bị khuyết mất trang đầu và trang cuối. Trang đầu là ngày chúng ta chào đời: Ta từ đâu đến với thế giới này? Trang cuối là ngày ta nhắm mắt: Điều gì đang lặng lẽ tiếp nối sau khi một chương đời khép lại?

Chính vì thế, câu hỏi: “Cuộc sống sau cái chết có thực sự tồn tại hay không?” vẫn luôn là niềm băn khoăn đau đáu, một nỗi vương vấn nhuốm màu lo âu muôn thuở của nhân loại và của chính mình. Phải chăng khi trút hơi thở cuối cùng, tất cả những hỷ nộ ái ố của một kiếp người đã dừng lại hay đây chỉ là khởi đầu cho một hành trình mới?
Trong cuốn sách “Tạng thư huyền bí và nghệ thuật sinh tử”, có một câu chuyện đã khiến mình suy ngẫm rất nhiều: Bên trong mỗi trái chín luôn ẩn giấu những hạt mầm chắt chiu mật ngọt, chỉ cần gieo xuống lòng đất sâu, chúng lại tái sinh thành những tán cây xanh mướt. Một quả sồi rụng xuống, là để nuôi dưỡng trong mình một rừng sồi non.
Hay như loài bướm, thuở ban đầu chỉ là chú ấu trùng lặng lẽ nhả tơ làm kén, rồi tự giam mình trong bóng tối tĩnh mịch. Khi chiếc kén khép lại, người ta tưởng như một đời sống đã chết đi. Nhưng không, chính trong khoảng lặng sâu thẳm ấy, một cuộc chuyển giao vĩ đại đang âm thầm diễn ra, để rồi đến một ngày, sinh mệnh ấy tự mình bung vỏ, hóa thành cánh bướm lộng lẫy kiêu hãnh bay vút lên bầu trời.
Và dường như dòng chảy của vạn vật không bao giờ chết. Giống như có một sợi chỉ vô hình nối các đời sống lại với nhau, cái kết thúc của một cá thể chỉ là khởi đầu cho một đời sống khác, tràn đầy và mới mẻ. Nhưng vì sao chúng ta lại luôn hoảng sợ trước ngày lật đến trang cuối của cuốn sách cuộc đời? Mình nhận ra rằng hình như chúng ta nắm giữ danh vọng, của cải, và cả những mối quan hệ, rồi lầm tưởng đó là tất cả những gì mình có. Khi đối diện với cái chết, chúng ta sợ phải buông tay vì nghĩ rằng mình sẽ tan biến vào cõi hư vô. Thế nhưng, trí tuệ cổ xưa trong thành ngữ Tây Tạng lại để lại một câu nói khiến mình nhớ mãi: “Kẻ nào ý thức được sự sống sẽ ý thức được cả sự chết.”
Thực ra, nếu chúng ta sống một cách trọn vẹn và tỉnh thức trong từng phút giây hiện tại, bạn sẽ nhận ra cái chết thật sự không đáng sợ đâu. Nó giúp để bạn cởi bỏ chiếc áo khoác đã sờn cũ của kiếp này, chuẩn bị cho những điều mới.
Bởi vậy, mình mong bạn hãy cứ sống thật trọn vẹn ở phút giây hiện tại. Bởi suy cho cùng, chỉ có thực tại này mới là giây phút duy nhất ta thực sự thuộc về. Khi lòng ta đủ đầy và định tĩnh ở ngay “bây giờ và ở đây”, cõi sinh tử tự khắc sẽ không còn là hai bờ bến chia ly cách biệt. Chúng hòa làm một, bảng lảng và nhẹ nhàng tựa như những làn sương khói mỏng của thế gian.
-Lan Anh-