Đọa thiên - Nơi những nỗi cô đơn không cất thành lời
Bích Ngọc
Thứ Năm,
04/06/2026
1 phút đọc
Nội dung bài viết
Với mình “Đọa thiên” của tác giả Mạc Yên mang đến một trải nghiệm rất là khác lạ so với những quyển sách khác mà mình đã đọc trước đây. Đọa thiên là một tập truyện ngắn, mỗi câu chuyện là một mảng màu sắc khác nhau trong cuộc đời của từng nhân vật. Vẫn còn nhiều đoạn mình cảm thấy mình vẫn chưa thật sự hiểu rõ được ý nghĩa, với mình quyển sách này phải đọc một cách từ từ, chậm rãi và suy ngẫm nó nhiều hơn .

Mình cảm nhận một màu sắc u tối trong quyển sách này, đó không phải là sự u tối của bạo lực hay tuyệt vọng, mà là cảm giác cô đơn, lạc lõng và những tổn thương âm thầm tồn tại trong tâm hồn con người. Các nhân vật trong truyện dường như đều đang mang trong mình những vết thương không dễ chữa lành, những nỗi đau mà họ không thể chia sẻ cùng ai. Đằng sau mỗi câu chuyện, mình cảm nhận được một sự khao khát được thấu hiểu, được lắng nghe và được trả lời cho câu hỏi: “Vì sao lại là tôi?”. Đó là câu hỏi mà có lẽ rất nhiều người trong cuộc sống từng một lần tự hỏi khi phải đối mặt với mất mát, bất hạnh hay những điều không như mong muốn.
Không có một kết thúc rõ ràng nào trong mỗi câu chuyện, có lẽ là để người đọc tự suy ngẫm tự tìm cho mình một cái kết riêng, cũng giống như trong cuộc sống mỗi người sẽ có một câu trả lời cho cuộc đời của chính mình.
“Đọa thiên” không phải là một tác phẩm dễ đọc nhưng với mình lại là một quyển sách đáng để dành thời gian suy ngẫm và cảm nhận từng câu chữ.
-Nguyễn Kim Ngân-