Một hành trình cảm xúc khiến ta trân trọng cuộc sống này hơn mỗi ngày
Trước khi bắt đầu đọc dòng sách này, có một câu hỏi xuất hiện trong đầu của mình: “Liệu mình có còn quá trẻ để đọc về chủ đề này hay không?” và sau khi đọc vài cuốn, mình ngạc nhiên nhận ra những nhân vật chính trong các cuốn sách này hầu hết đều nhỏ tuổi hơn mình.
“Nhiều người không muốn nói tới cái chết… dường như hy vọng rằng không nhắc tới nó thì nó sẽ quên ta đi… Tôi muốn lấy khỏi cái chết sự lạ lẫm của nó, muốn nhìn thẳng vào nó, để làm quen và cuối cùng chấp nhận nó, sống với nó một cách bình thản”
Tác giả Đặng Hoàng Giang đã đưa ra một sự lựa chọn đặc biệt, nhiều thử thách, nhiều ám ảnh nhưng chắc hẳn cũng nhiều sự thức tỉnh mà có lẽ chỉ khi nào chúng ta thật sự đi qua thì chúng ta mới có những sự tỉnh thức của riêng mỗi người. Đồng hành cùng những người cận tử trong những ngày tháng trần trụi nhất, cảm xúc nhất. Một trải nghiệm mà chắc mình cũng sẽ thử xem sao vì không biết gọi là may mắn hay bất hạnh nhưng mình chưa từng phải đồng hành cùng bất kỳ người thân nào trong những ngày tháng hay thậm chí là giờ phút thiêng liêng ấy.
Do đó, có thể mình sẽ chưa đủ trải nghiệm sống để cảm được điều đó nhưng ở thời điểm này của đời mình, “Điểm đến của cuôc đời” hay những cuốn sách cùng chủ đề giúp mình cảm được sự quan trọng của những giá trị hiện tại, của sức khỏe, của các mối quan hệ, của các giá trị mà dường như đã trở thành hiển nhiên với mỗi người. Một buổi tập cùng bạn bè, một cuốn sách định đọc, một kỹ năng muốn học, một món ăn định nấu hay đơn giản là một lời bày tỏ tình cảm với người mình thương yêu.

Một cậu bé ung thư xương lúc 8 tuổi cùng một người mẹ bản lĩnh, một cô nhân viên kiểm lỗi phần mềm của FPT mang một chút khuyết tật luôn muốn chứng minh sự độc lập của bản thân và đeo đuổi một tình yêu ngoài tầm với, một cô gái vùng sâu vùng xa ung thư xương với khao khát hiến tạng trong không gian văn hóa chưa chấp nhận được điều đó… những nhân vật có thật được nhắc đến trong cuốn sách có lẽ không thể đại diện cho phần lớn những hoàn cảnh tương tự nhưng ý nghĩa về cái chết và ý nghĩa cuộc sống thì luôn muôn vẻ như thế, có thêm một màu sắc là có thêm một góc nhìn, và bớt đi một sự lạ lẫm của cái chết.
“Hãy tước khỏi cái chết sự mới mẻ và sự xa lạ. Hãy chuyện trò và làm quen với nó. Điều này lấy đi lợi thế bất ngờ của cái chết khiến nó không thể đánh úp ta” - Montaigne
Những điểm chạm về mặt cảm xúc và bức tranh tâm lý của những con người trong hoàn cảnh éo le từ bệnh nhân, người thân, các y bác sỹ, người tư vấn hiến tạng, đồng nghiệp thậm chí cả sự chuyển biến trong tâm lý tác giả từ ám ảnh cái chết, trách móc cuộc đời đến bình an đón nhận đều là giá trị đặc biệt của cuốn sách này. Cùng với đó là góc nhìn về cách người thân đồng hành với bệnh nhân những ngày cuối đời, đây là một trong các tư duy mình thích nhất và cũng từng review một cuốn sách tương tự là “Ai rồi cũng chết”. Mình không chắc là bản thân mình có hành động được theo tư duy ấy vào hoàn cảnh đó hay không nhưng ít nhất, những cuốn sách này mang đến cho mình một sự lựa chọn mới mẻ mà có lẽ tới lúc nó xảy ra lại không đủ thời gian để tiếp nhận nữa.
Nếu đọc cuốn sách này là một hành trình cảm xúc thì để nó trên kệ ngang tầm mắt sẽ là một lời nhắc nhở yêu đời mỗi ngày.
-Khoa.review-